Lời Bạt Về Việc Xuất Bản
Những Tập Sau Cùng
Về việc xuất bản những tập sau cùng của Linh Sơn Pháp Bảo Đại Tạng Kinh
(từ tập 188 đến tập 203)
Như tất cả những vị nghiên cứu đều biết rằng Linh Sơn Pháp Bảo Đại Tạng Kinh do cố Hòa Thượng Thích Tịnh Hạnh chủ trương, hầu hết được dịch thẳng từ bản chữ Hán của Đại Chánh Tân Tu Đại Tạng Kinh (Taisho Shinshu Daizokyo), gồm 32 tập đầu thuộc Kinh, Luật, Luận. Từ tập 33 đến tập 39 gồm 7 tập viết về Kinh Sớ Bộ. Quyển thứ 40 thuộc Luật Sớ Bộ Toàn và Luận Sớ Bộ thứ nhất đến tập thứ 44 và Chư Tông Bộ thứ nhất. Từ quyển 47(chư Tông Bộ thứ tư) đến hết tập thứ 48 (thuộc Chư Tông Bộ thứ 5). Tập 51 (Sử Truyện Bộ 3) đến hết tập 52 (Sử Truyện Bộ 4). Tập 53 (Sự Vựng Bộ Thượng) đến tập 54 (Sự Vựng Bộ Hạ) và ngoại giáo Bộ Toàn. Trên thực tế thì Linh Sơn Pháp Bảo Đại Tạng Kinh mới chỉ dịch đến Kinh Văn số 2131 (tức phiên dịch danh nghĩa tập gồm 7 quyển) của tập thứ 54 nầy. Đúng ra phải đến Kinh Văn số 2159 của tập thứ 55 mới bắt đầu qua Phật Giáo Nhật Bản (Truyền Giáo Đại Sư Tương Thừa Đài Châu Lục) và phần có liên quan đến Phật Giáo Nhật Bản cho đến tập thứ 84, Kinh Văn số 2731 mới hết. Tập 85 là tập cuối (từ Kinh Văn số 2732 đến Kinh Văn 2920 trở lại các Kinh Truyện thời nhà Đường và các thời khác bên Trung Quốc). Như vậy Kinh Văn chấm dứt của Đại Chánh Tân Tu Đại Tạng Kinh là số 2920.
Nhưng trên thực tế thì Cố Hòa Thượng Thích Tịnh Hạnh không cho dịch 4 tập Mật Giáo từ tập 18 đến tập 21 (ngoại trừ bản dịch của Bác Sĩ Tâm Minh Lê Đình Thám về Kinh Thủ Lăng Nghiêm tập 19, Kinh Văn số 945 gồm 10 quyển); nhưng ở Linh Sơn Pháp Bảo Đại Tạng Kinh thì đưa lên Bộ Kinh Tập. Bộ Mật Giáo gồm 4 tập, bắt đầu từ Kinh Văn số 848 đến Kinh Văn số 1420... Lý do tại sao Hòa Thượng Thích Tịnh Hạnh không cho dịch 4 bộ Mật Giáo nầy, thì khi còn sanh tiền Ngài đã nói chuyện với chúng tôi và đã rõ ý, nên thiết nghĩ cũng không cần phải ghi vào đây làm gì. Tuy nhiên 4 bộ Mật Giáo nầy Quý Ngài và Quý vị cũng có thể tìm trên những trang mạng điện tử hiện đang lưu hành.
Bộ Đại Chánh Tân Tu Đại Tạng Kinh được hình thành dưới thời Thiên Hoàng Đại Chánh bắt đầu từ năm 1924 đến năm 1934, có nghĩa là tất cả trong vòng 10 năm. Bộ Đại Tạng nầy chủ yếu dùng phần chánh Kinh Luật Luận từ các nhà Phật Học Trung Quốc, tiếp đến có những soạn thuật của các vị Cao Tăng người Hàn Quốc và Nhật Bản; Học giả Nhật Bản biên tập dựa trên ba tạng Kinh Luật Luận, dùng bản Cao Ly làm bản gốc để đối chiếu khảo xét với bản Tống, Nguyên, Minh.
Riêng phần tôi, kể từ năm 2003 đến nay, khi trở về ngôi Phương Trượng của Tổ Đình Viên Giác tại Hannover, Đức Quốc, đã phát nguyện rằng, những ngày còn lại trong đời sẽ cố gắng đọc Đại Tạng Kinh nầy. Và 17 tập đầu của LSPBĐTK chúng tôi đã đọc xong. Những tập từ 1 đến 10 tương đối rất hoàn chỉnh, vì những bậc Tôn Túc chứng nghĩa như: Cố HT Thích Thiện Siêu, Cố HT Thích Đổng Minh, HT Thích Tuệ Sỹ v.v… đều là những học giả của Phật Giáo. Thế nhưng từ tập thứ 10 đến tập thứ 17 đâu đó vẫn còn nhiều lỗi chính tả. Do vậy đọc đến đâu, tôi sửa bằng bút màu lên trang đó.
Trong 10 năm tịnh tu tại Úc (2003-2012), chúng tôi dịch Kinh, viết sách, và Kinh Văn đầu tiên mà tôi chọn dịch là Kinh số 2087 thuộc Sử Truyện Bộ “Đại Đường Tây Vực Ký”. Vì là lần đầu tiên đi vào Đại Tạng, nên tôi đã dịch sai ý và lời không ít của Ngài Huyền Trang. Việc nầy đáng hổ thẹn biết bao. Thế mà gần 18 năm như thế vẫn chưa thực hiện hiệu đính xong. Sau những năm tháng khác tôi bắt đầu dịch những Kinh Văn số 299, 271, 380, 756 và tập thứ 32 thuộc Luận Tập Bộ Toàn.
Từ tháng 3 năm 2020 thế giới bị dịch Corona 19, tôi ở lại Tổ Đình Viên Giác để đọc Đại Tạng Kinh. Trong thời gian nầy, Phật Tử Minh Đăng Trần Tế Thế, người lo sắp xếp sửa lại những lỗi chính tả của những tập LSPBĐTK chưa xuất bản (từ tập 188 đến tập 203) đã nhờ tôi hiệu đính dùm. Sau chừng 9 tháng thì tôi đã đọc xong lại hết các tập 195 đến tập 202. Bây giờ tôi còn nhiều thời gian nên muốn giảo chánh lại quyển Đại Đường Tây Vực Ký thuộc tập thứ 190 của LSPBĐTK.
Lẽ ra Lời Giới Thiệu phải nên cho vào tập 1 hay tập 202 mới đúng, nhưng phần nầy lại sắp vào quyển Mục Lục ở tập 203. Dẫu sao đi nữa thì việc khởi đi chỉ từ một cá nhân của Hòa Thượng Tịnh Hạnh từ năm 1994 đến năm 2014, trong vòng 20 năm ấy cố Hòa Thượng giống như con thoi lui tới khắp năm châu để mong hoàn thành đại nguyện nầy. Tiếc thay cho đến khi Ngài viên tịch (2015), thì Ngài vẫn chưa được thấy mặt toàn bộ Đại Tạng do Ngài chủ trương, và nay chúng tôi những kẻ hậu học quyết tâm hoàn thành tâm nguyện ấy.
Bộ Đại Tạng Kinh Việt Nam chỉ hình thành trong 20 năm, trong khi một Đại Tạng Bắc Truyền thường cần hằng ngàn năm. Cố HT Thích Tịnh Hạnh là người có duyên may đứng ra khởi xướng và tập hợp tất cả. Cho nên việc sai sót khi dịch hay khi in ấn là chuyện đương nhiên. Bây giờ tôi xin đề nghị nên đưa luận án Tiến Sĩ của cố HT Thích Tịnh Hạnh vào tập 204. Đây là một phần báo ân Ngài đã dày công đối với Phật Giáo Việt Nam.
Phần còn lại sau cùng là vận động in ấn, phát hành do Sư Cô Thanh Nghiêm đảm trách chung với các Huynh Đệ Linh Sơn. Như vậy chúng ta sẽ hãnh diện được với các nước Phật Giáo láng giềng, là Phật Giáo Việt Nam của chúng ta cũng đã hoàn thành được một bộ Đại Tạng Bắc Truyền hoàn toàn bằng Việt ngữ.
Kính nguyện.